Tối qua ngủ sm k kịp rep tn của sỉ Mở mắt ra đã thấy lộc lá luôn Sỉ trà đặt trà đặt son mà cháy hàng r em phải…

Tối qua ngủ sm k kịp rep tn của sỉ
Mở mắt ra đã thấy lộc lá luôn
Sỉ trà đặt trà đặt son mà cháy hàng r em phải thao sao ,vét nốt chỗ này gửi đi trước cái đã hàng về tiếp em bắn tiếp nhe
– Về được 50 thỏi son trong 3 ngày nhẵn luôn sỉ phương anh bán son ,bán trà mạnh zữ luôn như vậy đó
#tính_sơ_qua_nợ_sỉ_và_khách_hơn_50_thỏi_son_rui 100 trà
Cac ban có muốn bán hàng bốc lửa như team phương anh k ạ :))
☎️0962241901 p.anh sẽ tư vấn cac ban cach ban hag nhe

HÔM NAY NGÀY THẦN TÀI Chúc mọi người một năm An Khang Thịnh Vượng! Ngày 10 âm lịch hàng tháng vẫn được xem là ngày…

HÔM NAY NGÀY THẦN TÀI
Chúc mọi người một năm An Khang Thịnh Vượng!
Ngày 10 âm lịch hàng tháng vẫn được xem là ngày vía Thần Tài. Tuy nhiên, ngày mùng 10 tháng giêng là linh thiêng nhất vì nó mở đầu cho một năm mới. Trong ngày này xuất tiền mua vàng sẽ được may mắn, đắc tài đắc lộc, tiền bạc rủng rỉnh cả năm.

THƠ VĂN – NHỰA SỐNG Ấm lòng hơn Cùng thế giới thơ – văn Thế giới nâng tâm hồn tươi trẻ Dù có cơm ăn áo mặc ngày…

THƠ VĂN – NHỰA SỐNG
Ấm lòng hơn
Cùng thế giới thơ – văn
Thế giới nâng tâm hồn tươi trẻ
Dù có cơm ăn áo mặc ngày ba cữ
Có giường êm
Gối mỏng
Một nếp nhà
Đời người lặng lẽ đi qua
Chỉ thế thôi
Ôi tầm thường quá!
Chẳng biết đâu góc trời mới lạ
Một tâm hồn rộng mở ước mơ
Khi lòng mình thánh thót những vần thơ
Ta bỗng lớn lên trên chiều dài đất nước
Nhựa sống lung linh ùa về góp mặt
Mọi bình thường thi vị hóa những vì sao
Đời không tẻ nhạt nữa đâu
Khi nắng reo
Hoa cười
Gió gọi…
Chim hát
Cá nô đùa
Cành cây chào ngày mới
Lửa lòng nồng ấm yêu thương
Mỗi bước đi thanh thoát lạ thường
Ta vui khỏe
Tâm hồn tươi trẻ mãi
Người ta bảo: “Nhà thơ không có tuổi”
Bóng hình em thon thả
Mắt cười lai láng tình thơ
Ta chẳng se thắt
Vênh váo
Dại khờ
Vượt qua ám ảnh tầm thường trở trăn nhỏ nhặt
Ta không chỉ sống vui vì vật chất
Vật vã đói lòng nhựa sống áng thơ hay.
Nguyên Tiêu, 15-1 Đinh Dậu 2017

START-UP mà chưa đọc bài này bạn đang RẤT MẠO HIỂM!!! 1

START-UP mà chưa đọc bài này bạn đang RẤT MẠO HIỂM!!!
1. TẠI SAO TÔI LẠI ỦNG HỘ KHỞI NGHIỆP
Vì 1 nền kinh tế luôn cần có những người giải quyết những vấn đề ngổn ngang, luôn cần những sản phẩm dịch vụ mới. Khởi nghiệp thì tất cả thời gian là của bạn, thích làm lúc nào thì làm, bạn sẽ giàu, rất giàu, siêu siêu giàu nếu thành công. Nhưng chuyện không dễ như thế, bạn sẽ có thể mất nhiều tiền, tuyệt vọng, gia đình mắng chửi…
Tôi biết rất nhiều người khởi nghiệp nhưng không như ý và mất mát rất nhiều, nhưng qua đó họ đều trưởng thành hơn, không có gì là thất bại nếu như mình học được từ nó. Không có thất bại, tất cả chỉ là thử thách – tên 1 quyển sách rất nổi tiếng của chủ tịch HuynDai. Bạn chỉ cần đúng 1 tố chất là có thể trở thành doanh nhân được, đó là yêu thích giải quyết vấn đề, còn lại mọi thứ khác đều học và luyện tập được bằng ý chí và quyết tâm.
Thế giới của những người khởi nghiệp thường không được nhiều người biết đến vì không có trường nào dạy, cũng không bao giờ được in trong quyển Những Điều Cần Biết về Tuyển Sinh. Đại học là dạy nghề để làm thuê. Các phụ huynh thì luôn muốn con mình “ổn định”, nhưng sự thật là nghèo ổn định, biết bao giờ mới mua được cái nhà cái xế hộp ở Hà Nội chật chội này đây.
2. DOANH NHÂN KHỞI NGHIỆP LÀ NHƯ THẾ NÀO
Để làm 1 cái gì đó thành công thì mình phải thật rõ cái hình ảnh mà mình muốn trở thành. Doanh nhân không phải là người có nhiều tiền, được gọi là doanh nhân có từ “nhân” đằng sau thì họ phải theo 1 cái gì đó lớn hơn chính sự thoả mãn giàu sang của bản thân. Khởi nghiệp là để thoả mãn ước mơ, đam mê và vì những gì xung quanh xã hội mình đang sống. Cái tên của họ vẫn còn mãi sau khi họ chết đi, điều đó mới thực sự đáng mơ ước. Họ luôn cân nhắc môi trường và lợi ích của người tiêu dùng với từng sản phẩm và dịch vụ của họ. Làm ra tiền bằng mọi cách chính đáng chứ không phải bằng mọi giá.
3. CẦN CHUẨN BỊ GÌ ĐỂ KHỞI NGHIỆP
Vượt qua rào cản tâm lý để bắt đầu:
Nhiều người không có thói quen chào đón với thất bại, họ không muốn con mình làm 1 cái gì đó mạo hiểm và họ sẽ bằng mọi cách ngăn cản. Gia đình thường muốn con mình “tập trung học” mà không biết rằng trường đại học cũng chẳng dạy gì giúp cho nghề nghiệp nhiều. Bạn phải “tập” cho bố mẹ quen với việc không thể can thiệp được tương lai con mình nữa, xác định cho gia đình biết trước là khởi nghiệp sẽ có thể mất tiền và mất nhiều thứ vì thế không nên dầy vò con khi ngã và hãy để cho con ngã vài lần con sẽ tự đứng lên đi tiếp.
Rào cản tiếp theo là giới hạn của chính bản thân các bạn. Bạn có 1 ý tưởng bạn cho là siêu phàm, bạn dành vài tháng để nghĩ về nó nhưng cũng chẳng dám làm gì với nó vì “ngại”, bạn quá thoải mái với vòng an toàn của mình, và bạn tự thuyết phục bản thân mình rằng là mình chưa đủ chín để thực thi ý tưỏng này. Để vượt được rào cản này thì bạn phải tập được cho mình thói quen luôn và ngay, nói theo ngôn ngữ trẻ hiện nay là “thích thì nhích”. Bằng mọi giá từ bỏ thói quen trì hoãn, nếu để tới mai thì sẽ còn ngày kia và tuần sau, tháng sau và không bao giờ nữa.
Còn về việc thiếu nguồn lực thì bạn nên biết rằng khởi nghiệp là lúc nào bạn cũng thiếu thốn nguồn lực, làm ít thiếu ít làm nhiều thiếu nhiều. Thời điểm tốt nhất là hôm nay chứ không phải ngày mai. Hành trình vạn dặm bắt đầu từ chỉ 1 bước đầu tiên, muốn tắm nước lạnh thì phải dội nước vào chân mình trước đã. Đúng là nếu muốn vấp ngã thì chỉ nên chọn lúc mình đang còn trẻ và sung sức để đứng dậy được, chẳng có thời gian nào tốt hơn thời gian sinh viên này đâu. Nghĩ nhiều mà không làm thì cũng giống như người làm mà không nghĩ.
4. HỌC GÌ TRƯỚC TIÊN: Giao tiếp – Bán hàng
Bài học đầu tiên là phải biết quí trọng đồng tiền để thấy bố mẹ làm ra tiền vất vả như thế nào. Giao tiếp là kĩ năng sống còn để thành công, còn bán hàng là kĩ năng sống còn của doanh nhân. Hãy tham gia 1 công việc bán hàng nào đó mà cần mình phải vượt qua ngại ngùng nói trước đám đông và biết chấp nhận sự từ chối của người khác 1 cách vui vẻ, học được cái tinh thần không bỏ cuộc là cực kì quan trọng. Khi khởi nghiệp thì đích thân chủ cũng là người bán hàng, kế toán, quét dọn, sản xuất …
Bán hàng là 1 nghề vinh quang vì họ nuôi sống cả tổ chức, hãy luôn coi mỗi lần bán hàng là 1 thử thách mình cần chinh phục. Tập bán thật nhiều các loại hàng hoá có thể vào để hiểu được cách tiếp cận với khách hàng cá nhân và khách hàng tổ chức khác nhau như nào. Tôi còn nhớ có lần xách rượu cần tới từng phòng kí túc xá Xây Dựng hỏi bán hồi gần tết, phòng nào cũng thích lắm nhưng toàn đứa hết tiền chẳng thèm mua. )). Nghĩ lại hồi ấy thì cũng ngại ngùng thật. Bất kể việc bạn làm nó “chuối củ” đến đâu thì sau này vẫn luôn là 1 kỉ niệm đẹp, vì thế đừng ngại làm những thứ mình chưa bao giờ làm.
5. BẮT ĐẦU KINH DOANH NHỎ
Khi đã “mặt dầy” thì hãy bắt đầu làm những việc mà cần mình phải bắt đầu làm 1 việc nào đó mà mình phải đứng mũi chịu sào lo toan toàn bộ. Nhớ câu thần chú “start small, really small”. Một số người thích kinh doanh và có 1 ý tưởng hay thường có 1 kiểu khởi nghiệp hài hước là dồn toàn bộ tiền của mình vào khởi nghiệp và làm cho nó thật hoành tráng tử tế. Họ đâu biết rằng 99,99% phi vụ kinh doanh đầu tay là sẽ thất bại. Không phải vì ý tưỏng tồi mà do khả năng thực thi của họ không tốt. Làm 1 vài phi vụ kinh doanh nhỏ sẽ dạy cho bạn những bài học rất ngấm về tiếp thị, vận chuyển hậu cần (logistic), chọn địa điểm (location), trang trí, bán hàng, đàm phán, mua hàng, chuẩn bị và lập kế hoạch, giữ được tinh thần chiến đấu không bỏ cuộc…
Học bơi thì phải uống chục lít nước trong bể mới thành được, chỉ đọc sách không làm bạn trở thành doanh nhân, phải đích thân xông pha. Street-smart là cực kì quan trọng, cũng quan trọng như book-smart vậy (xin lỗi vì phải dùng thuật ngữ tiếng Anh vì tiếng Việt diễn giải rất dài).
Nhiều giảng viên môn kinh doanh của đại học Việt Nam tệ là vì họ không gần doanh nghiệp, những gì họ dạy thường từ sách, và số ít họ là kinh doanh 1 cái gì đó thực sự nên đừng trông chờ gì từ nên giáo dục đại học mà khởi nghiệp. Bạn học về “chiến lược”, “thương hiệu”… toàn là thứ dùng cho doanh nghiệp lớn. Doanh nghiệp khởi sự thì cái cần dùng khác sách giáo trình rất rất nhiều. Bạn có thể bắt đầu nhỏ như bán hoa 8/3, to hơn có thể mua quần áo về bán online…và nên bắt đầu bằng 1 nhóm vài người chứ không nên làm 1 mình để học cách làm việc nhóm nữa.
Một phần rất quan trọng là phải bắt đầu xây cho mình 1 hệ sinh thái khởi nghiệp. Không nên nghe lời, không nên ở gần những người có tư tưởng ổn định và an nhàn, họ sẽ cố dìm bạn xuống cho “ổn định” được như họ, họ sẽ nói cả ngàn lí do rằng bạn sẽ không thành công và ý tưởng của bạn không đáng giá. Tìm những người bạn muốn khởi nghiệp và những anh chị đã khởi nghiệp để học hỏi. Chỉ có những người khởi nghiệp mới nâng đỡ và mang lại niềm vui cho nhau lúc trái gió giở trời.
Bên cạnh họ bạn sẽ thấy khó khăn nhẹ đi và thử thách sẽ trở nên thú vị hơn. Có những bài học không cần phải trả giá vẫn học được. Và không có người hướng dẫn thì bạn sẽ đi rất chậm. Đợi khi ra trường có công việc “ổn định” và thu nhập mới khởi nghiệp? Không. Bạn chẳng cần kinh nghiệm từ các tập đoàn bằng khả năng xoay sở của bạn kià.
Đọc sách, đọc nhiều sách về kinh doanh và khởi nghiệp. Tôi đọc và nghe audiobook cũng phải 3-400 quyển. Gần như tất cả những gì tôi làm và định làm là sách đã mang cho tôi ý tưởng hết cả rồi. Các doanh nhân tỉ đô cũng đọc cực kì nhiều sách. Sinh viên chỉ hay chăm đọc k14, những từ mà người ta đọc nhiều nhất chắc là “lộ hàng”, “hiếp dâm”, “chân dài”… 1 tháng hãy đọc lấy 1 quyển sách, giảm thời gian đọc những thứ giải trí và chỉ thoả mãn trí tò mò.
6. KINH DOANH THẬT SỰ
Thời điểm bạn đã có 1 ý tưởng tiềm năng đã đến và bạn muốn bắt tay vào làm cho nó thành 1 gia tài . Lúc này là tiền thật và người thật, không còn mang tính lướt sóng như trước nữa. Vì không biết được những điều sắp tới này nên rất nhiều bạn trẻ đã phá sản trong tức tưởi và tiếc nuối. Hãy tự viết nó lên tường và nhắc mình không được quên.
Oh yeah! Ý tưởng của mình trị giá cả triệu đô ấy chứ!
Luôn bắt đầu kinh doanh bằng việc thử nghiệm sức sống của ý tưởng trước. Bắt buộc. Bạn có ý tưởng làm đồ ăn chay giao tận nhà thì đừng vội mua đồ đạc bàn ghế đầu tư website vội. Hãy thử xem thị trường của bạn rộng đến mức nào và khả năng cung ứng của bạn đến mức nào. Làm thử 1 cái blog, quảng cáo quanh khu văn phòng mình, tự nấu nướng tại nhà và giao đi. Từ ý tưởng đến thực tế là 1 câu chuyện hoàn toàn khác, thị trường có thể không lớn như bạn nghĩ đâu. Chưa gì đã mua rất nhiều đồ đạc, thuê nhà cửa thì bạn sẽ có thể lãng phí rất nhiều.
Khởi nghiệp là để xây dựng gia tài, chứ không phải là để chứng tỏ bạn thông minh nhường nào. Lập kế hoạch và luôn tính toán từ trước. Rủi ro là đương nhiên nhưng tính sao cho bạn không quá đau thương khi vấp ngã, vẫn còn chí hướng để làm tiếp. Nhiều người ngã quá đau nên cứ nghĩ lại là thấy sợ.
Nên nhớ rằng ý tưởng rất rẻ, quan trọng là thực thi. Nokia ngày xưa là công ty làm bột gỗ, Deawoo là 1 xưởng dệt may… Ý tưởng gì không quan trọng bằng khả năng thực thi của bạn lớn như nào. Có 1 công ty ở Mỹ trị giá tới 6 tỉ đô chỉ đơn giản là làm gấu bông theo đơn đặt hàng, khách hàng được tự tay khâu gấu. Theo 1 lời khuyên của 1 lão làng là chỉ nên khởi nghiệp với 1 ý tưởng cũ và mình làm tốt hơn, mình là có thể có lãi, mình đáp ứng 1 loại khách hàng tốt hơn sẽ đảm bảo khả năng thành công cao hơn nhiều. Đừng “quyết chiến” với 1 ý tưởng mà chưa từng tồn tại trên thế giới bao giờ, khả năng thất bại sẽ rất cao.
7. TIỀN
Máu của doanh nghiệp, và thường là doanh nghiệp chết vì hết tiền. Do đó khi bắt đầu bạn phải tìm mọi cách và mọi giá để tiết kiệm tiền đầu tư vào doanh nghiệp. Thường chi phí sẽ bị đội lên gấp 3-4 lần so với cái bản nháp 1 trang “kế hoạch kinh doanh” của bạn. Phải chi li và tính sao cho mình đủ tiền 1 năm, đừng trông chờ là làm 3-4 tháng có doanh thu sẽ bù để làm tiếp. Mua sắm đồ cũ, tăng xin, dùng phần mềm nguồn mở, web tự đi nhờ viết, logo search google rồi tùy biến chẳng hạn .
Đồ cũ mình mua mà bán lại thì cũng được gần như giá trị lúc mua về nên bạn sẽ vẫn giữ được rất nhiều tiền còn lại, còn tiền là còn bày keo khác được. Hết tiền là bạn sẽ rất khó xin hoặc vay ai khác nữa lắm. Có 1 điều lầm tưởng là khởi nghiệp cần phải rất nhiều tiền nhưng thực tế là cần khả năng xoay tiền của bạn hơn. Dù thế nào thì bạn cũng chẳng bao giờ đủ tiền để làm doanh nghiệp đầu tay đâu, càng làm càng thiếu. Và khởi nghiệp nên dùng tiền của chính mình chứ không phải tiền bố mẹ cho để đảm bảo từng quyết định dùng người, từng quyết định mua sắm của mình là chính xác.
8. NGƯỜI
Chỉ nên khởi nghiệp với đội ngũ sáng lập không quá 2 người làm điều hành. Người thứ 3 thể nào làm cho mâu thuẫn. Các bạn thử điểm các công ty lớn mà thành công chúng ta biết đều 2 người hoặc 1 người. Google là Sergey Brin và Larry Page, Apple là 2 bác Steve, Microsoft là Bill Gate và Paul Allen (Steve Balmer là vào để điều hành giúp thôi chứ không phải cùng khởi sự). Sai sót về tuyển người có thể kết liễu doanh nghiệp của bạn, hãy chọn cho team mình những người nào họ không làm việc vì tiền mà làm vì yêu ý tưởng.
Chọn những người mình yêu quí được và chơi được để khó khăn còn thông cảm được cho nhau. Chỉ chọn những người nào có tiềm năng gắn bó lâu dài với doanh nghiệp của mình. Hãy đối xử với nhân viên thật tốt như anh em, vì họ là những người mình gặp nhiều, quyết định chất lượng cuộc sống của mình mà. Chỉ có những người như thế mới làm cho lúc khó khăn và nản trở nên dễ dàng hơn. Khởi nghiệp sẽ hứa hẹn rất nhiều sóng gió và khó khăn đấy.
Nuôi doanh nghiệp khởi sự cũng giống như nuôi 1 đứa trẻ sơ sinh, nó chỉ có mục tiêu là sống, có cái ăn và không mắc bệnh tật gì. Đừng cho nó ăn quá nhiều để cố gắng làm nó lớn thật nhanh. Tìm hiểu và áp dụng Lean StartUp (khởi nghiệp tinh gọn?). Tức là khách hàng cũng chính là 1 phần trong chu trình sản xuất và xây dựng sản phẩm. Như google docs là vừa làm vừa sửa liên tục theo yêu cầu khách hàng, còn Microsoft Word là 2 năm mới ra 1 lần thì lỗi phát hiện cũng không kịp sửa.
Nếu bạn đọc được đến tận dòng cuối cùng này mà vẫn thấy hấp dẫn thì có lẽ bạn có thể trở thành doanh nhân khởi nghiệp đấy. Với công sức tôi bỏ ra, tôi muốn giúp được nhiều người nhất có thể. Để công bằng, bạn like thì phải share lại cho càng nhiều người càng tốt nhé, lan toả tri thức nào.”
— Sưu Tầm —

LẠC Mặt trời tạm trú bờ tre Vầng trăng vành vạnh Nhạt nhòe mắt anh Lạc vào nụ nhú mầm xanh Ngỡ là tiên cảnh lung…

LẠC
Mặt trời tạm trú bờ tre
Vầng trăng vành vạnh
Nhạt nhòe mắt anh
Lạc vào nụ nhú mầm xanh
Ngỡ là tiên cảnh lung linh giao mùa
Dáng hình thon thả vờn qua
Bồng bềnh phố núi một tòa thiên nhiên
Dặt dìu đon đả gieo men
Hay là đuổi gió qua miền phong ba?
Vườn quê chiều ấy kiêu sa
Dần dà hoa cải hoa cà giao duyên
Lững lờ vạt nắng vàng hiên
Chim về ríu rít gọi tìm lao xao
Thế là duyên phận trời trao
Xuân cười
Ta cũng lạc vào tim em.
Miền Tây, 10 Đinh Dậu 2017

Nghỉ việc

Nghỉ việc, nhiều người bảo công việc ổn định,lương lậu ổn định,thoải mái , khong ap luc thế sao không làm nữa, thật ra ở trong vị trí của mình mới hiểu được, kể ra thì rời khỏi Đức Cảnh cũng buồn phết,hơi tiếc nhưng thôi kệ,để cuộc đời đẩy đi đâu thì đẩy, bắt đầu chuỗi ngày thất nghiệp
5tinh vì Giang mạnh mẽ

NGƯỜI THÔNG MINH: Chủ trả lương 5 tr thì làm việc đúng 5 tr, ko hơn và cũng ko kém, bởi vì sợ mình thiệt, sợ khổ…

NGƯỜI THÔNG MINH: Chủ trả lương 5 tr thì làm
việc đúng 5 tr, ko hơn và cũng ko kém, bởi vì sợ
mình thiệt, sợ khổ bản thân mình. 10 năm sau vẫn
lương 5 tr. Khiến mình mãi thiệt.
NGƯỜI TRÍ TUỆ : Chủ trả lương 5tr, đồng ý và bỏ ra công sức gấp đôi số lương đó. Ko sợ mệt, ko sợ
khổ. Vài năm sau lương 50 triệu & bắt đầu lên Giám
đốc
NGƯỜI CÓ CHÍ: Chủ trả lương 5tr, đồng ý và làm
việc miệt mài không sợ gian khổ, thiệt thòi. 5 – 10
năm sau đủ kinh nghiệm và vốn liếng nghỉ việc mở công ty riêng làm chủ. Tháng kiếm 500tr.
NGƯỜI LIỀU MẠNG: Chủ trả lương 5tr, không đồng
ý, chửi cả ông chủ, tay không một đồng bỏ ra ngoài
ship hàng rồi mở công ty riêng. Vài năm sau ngồi bán
trà đá.
NGƯỜI NGU: Chủ trả lương 5tr, chê ít, bỏ đi không làm, kiếm việc khác. Kiếm mãi không được việc như
ý thì thất nghiệp, đồng ý tạm việc lương 4tr. Vài năm
sau vẫn vậy vì mải mê đổi việc, lương dậm chân tại
chỗ.

: Làm gì khi người khác mắc lỗi? Câu chuyện 1: Một buổi sáng, cô bé 4 tuổi chạy vào phòng ngủ của mẹ lấy 1 thỏi…

: Làm gì khi người khác mắc lỗi?
Câu chuyện 1:
Một buổi sáng, cô bé 4 tuổi chạy vào phòng ngủ của
mẹ lấy 1 thỏi son giấu vào túi quần để mang đến lớp
mẫu giáo, đánh son cho mình và các bạn. Buổi tối
mẹ cô bé tìm thấy thỏi son đã hết 1 nửa, bị đánh nhoe nhoét. Khi biết chuyện mẹ cô bé sẽ phải nói
với cô bé như thế nào?
Trường hợp 1:
Trời đất ơi, sao con lại lấy son của mẹ đi đánh lung
tung thế này, con có biết làm thế là ăn cắp không,
không thể chấp nhận được, bé tí đã học thói ăn cắp vặt, nằm xuống giường nhanh lên, tội này phải đánh
5 roi, lần sau mà còn như thế thì chết với mẹ nghe
chưa…!
Cô bé nghĩ: Lấy có chút son mà mẹ ky thế, bình
thường mẹ cũng đánh son, con đánh son thì không
được ah, mà con có đánh hết đâu vẫn còn thừa trả mẹ mà, mẹ vẫn lấy bút màu của con để viết có sao
đâu, mà ăn cắp vặt là cái gì, sao mẹ cứ quát, cứ
đánh con thế, mẹ thật đáng sợ, con ghét mẹ!
Trường hợp 2:
Con đến lớp chơi có vui không? Con và các bạn
đánh son có đẹp không? Sao con không hỏi mẹ trước, loại son này không phù hợp với trẻ con, con
đánh không đẹp lắm đâu, lần sau con hỏi mẹ, mẹ sẽ
tìm cho con loại son phù hợp với trẻ con, con mẹ sẽ
trở nên thật xinh đẹp. Mà sáng con không hỏi mẹ
cũng làm mẹ buồn lắm, nếu em Linh ( em họ) sang
nhà mình chơi, lấy bộ váy hoa tím con thích về mặc mà không hỏi con thì con sẽ buồn và giận lắm phải
không?! Lần sau con muốn dùng đồ của ai thì con
hãy hỏi người đó trước nhé! Nếu con không hỏi mọi
người thì họ sẽ buồn và không chơi với con nữa
hoặc sẽ lấy đồ của con thích đấy.
Cô bé nghĩ: Mình muốn thật xinh đẹp, lần sau mình sẽ hỏi mẹ để mẹ giúp mình. Mình yêu mẹ, mình sẽ
không làm mẹ buồn, lần sau mình sẽ hỏi mẹ. Mình
muốn chơi với mọi người, mình không muốn ai lấy
đồ mình thích, lần sau mình dùng đồ của ai mình
cũng sẽ hỏi!
Câu chuyên 2: Bố mẹ của một cậu bé 17 tuổi làm việc vất vả, tiết
kiệm tiền để cho cậu bé đi du học. Cậu bé được đưa
sang học phổ thông ở 1 trường bên Mỹ, theo
chương trình cậu học hết lớp 12 sẽ học liên thông
thẳng lên đại học. Thật không may, cậu bé vướng
vào lưới tình, yêu 1 cô bé cùng lớp và bị đá sau mấy tháng. Cậu bé bị suy sụp, bỏ bê học hành, bị
đuổi học và phải về nước. Bố cậu bé sẽ phải nói gì
với cậu?
Trường hợp 1:
Thằng mất dạy! Mày có biết bố mẹ phải tốn kém bao
nhiêu để đưa mày đi học không? Mày trả ơn bố mẹ thế à? Đồ hư hỏng! Đồ ngu! Vì 1 đứa con gái vớ vẩn
mà mày phá bỏ hết cả tương lai thế à? Mày có biết
ở tuổi mày tao còn phải đạp xe 17km đi học mà vẫn
cố gắng học không? Con nhà người ta còn không có
đủ sách vở để học mà vẫn học giỏi. Mày thì sao?
Cơm bưng tận miệng, quần áo đưa tận tay, muốn gì được nấy, chỉ có mỗi việc học mà cũng không xong.
Ngu ngốc! Mất dạy! Nhục nhã! Mày làm mất mặt cả
nhà! Nhục ơi là nhục! Đời mày rồi cũng chỉ thế
thôi!…
Cậu bé nghĩ: Đời tôi không cần ông phải lo! Cùng
lắm là tôi chết cho ông vừa long. Ông chả bao giờ biết tôi cần gì, đừng tưởng là cứ cho tôi ăn, cho tôi
tiền là bắt tôi làm gì thì tôi phải làm cái đó, tôi không
muốn đi du học! TÔI GHÉT ÔNG!
Trường hợp 2:
Chúc mừng con, con đã học được 1 bài học mà
nhiều người cả đời này cũng không học được. Bố cũng chưa bao giờ bị thất tình, may mà đến bây giờ
mẹ vẫn chưa đá bố! Phù! J Bây giờ con có kinh
nghiệm hơn bố rồi, nhưng chắc cũng chưa biết tại
sao con lại bị đá phải không? Bố hỏi mấy ông bạn có
nhiều kinh nghiệm trong tình trường rồi, con bị đá chỉ
bởi 2 lý do: 1 là do con quá kém, 2 là do cô ấy tìm được người giỏi hơn con. Nếu con muốn sau này
không bị đá nữa thì con phải đầu tư rèn luyện để bản
thân mạnh lên về: khả năng tài chính, ngoại hình, kỹ
năng giao tiếp đối nhân xử thế… Bố mẹ sẽ cùng con
tiếp tục cố gắng trên những chặng đường mới, con
sẽ phải tỏa sáng để cho cô bé kia cảm thấy nuối tiếc vì bỏ qua con và để con lại cho 1 cô gái tuyệt vời
hơn. Đây cũng là 1 thất bại của bố, khi đã không làm
cho con đủ tin tưởng để chia sẻ mọi chuyện, biết
đâu nếu ngay từ đầu con hỏi ý kiến bố mẹ chúng ta
đã có 1 kết quả tốt hơn. Bố cũng khá buồn, và tự
trách bản thân khi biết chuyện này, nhưng mẹ con thì suy sụp nặng nề hơn bố. Mẹ quá yêu con nên
cảm thấy rất đau khổ khi con gặp thất bại và chán
nản. Mẹ đã bị đau tim nhẹ, con biết rồi đấy, huyết áp
của mẹ không ổn định mà. Bố sẽ khuyên nhủ mẹ,
con cũng nên an ủi mẹ nhiều vào. Chúng ta không
thể để mẹ ốm được, nếu mẹ ốm thì cả bố và con đều không hạnh phúc được phải không?
Cậu bé nghĩ: Mình thật có lỗi, thương mẹ quá, mình
phải xin lỗi mẹ mới được. Mình sẽ không làm bố mẹ
lo lắng nữa. Bố nói đúng mình phải cố gắng học tập
trau dồi rèn luyện để trở nên nổi bật, mình không
muốn thua kém, mình không muốn thất bại nữa. Con hứa với bố mẹ con sẽ thành công. CON YÊU BỐ
MẸ!
Câu chuyện 3:
Một nhân viên trẻ của cửa hàng thẩm mỹ đã cãi lại
khách hàng khá gay gắt vì khách hàng này quá khó
tính và yêu cầu hơi quá đáng. Khách hàng tức giận bỏ về và gọi điện phàn nàn với chủ cửa hàng. Chủ
cửa hàng sẽ phải nói với nhân viên như thế nào?
Trường hợp 1:
Không thể chấp nhận được, em bị điên à? Chị đã
dặn bao nhiêu lần rồi khách muốn làm j thì mình cứ
đồng ý không làm được thì thôi! Cãi lại làm quái gì? Em có bị ngốc không? Sao không nhớ lời chị dặn?
Hay em không coi lời chị dạy ra gì? Giỏi nhỉ? Tháng
này e bị phạt 1 ngày lương và không có thưởng! Em
tự suy nghĩ đi!
Nhân viên nghĩ: Con điên! Khách hàng như thế ai mà
chịu đựng được! Làm thì làm ko thì thôi! Thích phạt thì cứ phạt đi! Cùng lắm tôi sang chỗ khác làm!
Trường hợp 2:
Em ức chế lắm phải không? Chị khách đó rất khó
tính. Chị hiểu cảm giác của em, ngày xưa chị cũng
gần như mất kiểm soát, tí nữa là chị cũng không
chịu nổi mà chửi nhau với chị ý, nhưng rồi chị nghĩ có chửi nhau cũng không có tác dụng gì. Nếu khách
yêu cầu điều gì trái với quy định của cửa hàng mình
chỉ cần từ chối lịch sự là được. Lần sau nếu gặp
những trường không giải quyết được em phải gọi chị
ngay nhé! Chị cũng rất hiểu em không cố tình như
vậy, bình thường em chăm sóc các khách hàng khác rất tốt, nhưng em có biết việc em cãi lại khách
hàng trước mặt những khách hàng khác sẽ gây thiệt
hại cho uy tín của cửa hàng rất nhiều không? Nó còn
thiệt hại cho chính bản thân em nữa, nhiều khách
hàng sẽ hiểu lầm em và sẽ từ chối không cho em
chăm sóc, sẽ ảnh hưởng đến lương sản phẩm của em! Sau này em cố gắng rút kinh nghiệm nhé! Lần
này là lần đầu vi phạm quy định cửa hàng của em,
chị rất thông cảm, nhưng quy định là quy định, chị
vẫn phải phạt 1 ngày lương của em, tuy nhiên vì là
lần đầu nên tháng này chị sẽ không trừ thưởng của
em nhé! Còn chị khách kia chị đã xin lỗi rồi, chị ý cũng công nhận là lúc đó hơi mất bình tĩnh! Khi nào
em bình tĩnh lại em nên gọi điện xin lỗi chị ý, điều đó
sẽ tốt cho em đấy!
Nhân viên nghĩ: Công nhận mình hơi bị mất bình
tĩnh, chả hiểu sao lại thế, bình thường mình kiên
nhẫn với khách lắm mà! Chị nói đúng, mình cãi lại khách chả được cái gì chỉ thiệt mình lại ảnh hưởng
đến cửa hàng của chị nữa. Chắc mình làm chị thất
vọng lắm, mình có lỗi quá! Lần sau phải chú ý hơn
mới được! Để mai có thời gian với cả bình tĩnh lại
mình sẽ gọi điện xin lỗi bà khách kia, cũng chả mất
gì của mình! …
Mỗi người khi mắc lỗi đều tự khoác lên mình một áo
giáp và xù lông nhím ra vì sợ bản thân bị chê trách,
mắng chửi, mỉa mai, lên án… Vì vậy mọi lời chê
trách, mắng chửi đều vô ích, không cứu vãn được
lỗi lầm cũng chả góp ý được gì cho người đó, thậm chí làm mọi chuyện xấu hơn. Nếu bạn muốn khuyên
bảo, góp ý thì trước tiên phải cởi bỏ lớp áo giáp đó
ra, làm cho không khí nhẹ nhàng, hết căng thẳng thì
mọi lời góp ý, khuyên bảo mới dễ dàng được tiếp
nhận.
“Trong cuộc sống, khi cánh cửa này đóng lại thì sẽ có cánh cửa khác mở ra!” ( Câu nói cửa miệng của
danh hài Trường Giang) – Khi một người thân của
bạn mắc lỗi, bạn không nên đóng hết các cánh cửa
khác lại mà hãy giúp người đó tìm ra những cánh
cửa mới, có lẽ bạn cũng sẽ tìm được một cánh cửa
tốt đẹp hơn cho bản thân mình!
St

KHI RỤNG TRÁI SƠ-RI Vào vườn Ngồi chỗ vắng cuối sân Bóng sơ – ri trùm lên mát rượi Chiều xuân “hoa nắng” tung tăng…

KHI RỤNG TRÁI SƠ-RI
Vào vườn
Ngồi chỗ vắng cuối sân
Bóng sơ – ri trùm lên mát rượi
Chiều xuân “hoa nắng” tung tăng nhảy(*)
Ở kẻ lá này lại nhảy sang ké lá kia
Tiếng chim sâu tha thiết gọi tình xưa
Em đưa mắt nhìn bâng quơ ngọn gió
Một quả sơ – ri mộng đỏ
Lộc của ông Trời
Bỗng dưng… rụng giữa hai người
Trong khoảnh khắc chơi vơi
Cả hai cùng nhoài người ra chộp
Ánh mắt long lanh choáng ngợp
Hai bàn tay dính chặt vào nhau
Em giật mình, rút tay lại thật mau
Mỉm cười, dấu niềm vui ngượng nghịu
Cầm quả sơ – ri đặt vào tay em mềm dịu
Thêm cái nhìn sành điệu “nam nhi”
Vườn lạ Long An trong tiếng gió thầm thì
Mong có tiếng chim ri gọi nhớ
Mong “hoa nắng” lại vờn qua kẻ lá (*)
Và cuối vườn vẫn có bóng em
Mong sơ – ri lại rụng nữa
Rụng nhiều thêm…
————
* Năng lượng(điển)
tính bằng đ/vị “bod”
Long An, 6 Đinh Dậu 2017

KẾT NGỌC (Cảm xúc đọc “Blouse màu lá” – Truyện ký của đại tá BS

KẾT NGỌC
(Cảm xúc đọc “Blouse màu lá” – Truyện ký
của đại tá BS. Phạm Đình Phú, NXB Thanh niên)
Vũ Đình Nguyệt
Hội viên HNV TP.HCM
An nhiên chiêm nghiệm phận mỏng dày
Càng tài hoa càng lắm bề lận đận
Từng nếm đủ gừng cay muối mặn
Đời quặt quảng bảy nổi ba chìm
Trải chiêm mùa gieo cấy niềm tin
Dẫu thu hoạch rủi ro thất bát
Cảm ơn cuộc đời bao dung thoáng đạt
Khắp nẻo xa gần nồng ấm những bàn tay
Tự vá lành nỗi thương đau bầm dập
Tinh luyện can qua cửa ải thăng trầm
“Ưu tú”, nhân văn âm thầm kết ngọc
Cởi áo nhà binh cuộc sống thanh cao
Quỹ thời gian dầu giải vơi hao
Thế thái nhân tình một thời thao thức
Muộn phiền, rối ren nhạt nhòa thoảng lướt
Truyện ký trang đời – thắp sáng
Gửi mai sau…
Mùng 4 Đinh Dậu 2017