Một Kiếp Lang Thang Một Kiếp Lang Thang Nẻo Xa Có những lúc tôi núp mình đi trong nắng

Một Kiếp Lang Thang
Một Kiếp Lang Thang
(Nẻo Xa)
Có những lúc tôi núp mình đi trong nắng
Vì lòng tôi là một giấc mơ xa
Bước chân quen theo ánh mắt nhạt nhòa
Gởi hồn thơ hòa chung trong nắng mới.
Có những lúc tôi quay về niềm mong đợi
Cảnh hoàng hôn như phủ kín con tim
Nét thâm trầm hiện về trên đôi mắt
Hóa tâm hồn như một bóng đêm.
Có những lúc đôi bờ vai buồn cô quạnh
Dưới mưa hoa luyến tiếc cảnh u buồn
Với hồn tôi như một khung trời lạ
Gió xuân về quên cả nỗi cô liêu.
Có những lúc bóng thân gầy như cát bụi
Tô điểm hồng cho mây trắng kiêu sa
Sóng biển vỗ như phá bờ ngăn cách
Của vầng trăng in sáng dưới chân tôi.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *